Đây là một quyển sách đặc biệt. Tác giả sách, Naoki Higashida, là một người được chẩn đoán mắc chứng tự kỉ không nói được. Tuy vậy, Naoki đã có thể tìm ra cách giao tiếp bằng cách chỉ từng từ một ở trên bảng chữ cái.

Naoki viết rất nhiều sách, và đã được dịch ra rất nhiều thứ tiếng. Sách của Naoki chủ yếu diễn tả góc nhìn và cách nhận thức mọi vật dưới con mắt một người tự kỉ. Nhiều tác giả khác đã mô tả phải đối xử thế này thế kia với người tự kỉ, nhưng quyển sách này thì khác: Nó là góc nhìn và cảm nhận thực sự của người trong cuộc.



Đây là một quyển sách mang tính phản-thông-lệ nữa trong mảng sách psybook (chuyên về tâm lí).
Vài đoạn trích từ sách:
VỀ CÁCH NHẬN THỨC CỦA NGƯỜI TỰ KỈ
"Một ngày nọ, khi nhìn mình trong gương, tôi sững người. Phản chiếu trong gương là một khuôn mặt không phải của tôi. Tôi cứ nhìn chằm chằm và nghĩ, Khuôn mặt lạ lẫm đó đang làm gì trong gương vậy?
Rồi tôi nghe thấy tiếng mẹ tôi cười và nói với tôi: “Con trông như ông già—có cả nếp nhăn trên trán.” Tôi rất ngạc nhiên—tôi không để ý đã làm trán mình nhăn lại và, như Mẹ nói, hằn 3 vết ngang trên lông mày. Chính vì 3 vết nhăn đó mà tôi không nhận ra mình trong gương."
VỀ CẢM NHẬN CUỘC SỐNG
"Tôi mong mọi người đừng ép buộc bọn trẻ phải kết bạn. Tình bạn không thể được tạo ra một cách giả tạo. Bạn bè là những người mà sự tôn trọng và hỗ trợ lẫn nhau diễn ra một cách tự nhiên. Dù có nhiều bạn hay không, thì mỗi một chúng ta đều là nhân vật chính trong sự tồn tại của chính mình. Không có bạn bè thì chẳng có gì đáng xấu hổ. Hãy cứ độc hành, và sống thật suốt đời mình."
VỀ LÒNG BIẾT ƠN VÀ CƠ HỘI ĐƯỢC GIAO TIẾP
Đối với những người bị hạn chế về ngôn ngữ, không dễ dàng gì để nói lời cảm ơn. Một số người bình thường có thể thấy khó hiểu khi những người không thể nói như tôi sử dụng lưới bảng chữ cái hầu hết thời gian chỉ để bày tỏ lòng biết ơn. Tất nhiên, cũng có những lúc tôi muốn làm rõ nhiều vấn đề khác, nhưng tôi hoàn toàn không muốn sử dụng hết các cơ hội quý giá mà tôi có được để biểu đạt về những vấn đề nhỏ nhặt.
Hãy thử tưởng tượng bạn đang cư trú ở một đất nước xa lạ, bạn hoàn toàn không biết ngôn ngữ, nhưng một người ở đó đang chăm sóc bạn rất tốt. Rồi một ngày nọ, xuất hiện một thông dịch viên. Người này sẽ thông dịch cho bạn bất cứ điều gì bạn muốn nói, nhưng chỉ trong một khoảng thời gian rất hạn chế.
Bạn sẽ sử dụng cơ hội đó như thế nào? Bạn có thực sự muốn trải lòng về những đau khổ mà bạn phải chịu đựng vì khả năng ngôn ngữ quá tệ của mình hay không? Có thể bạn sẽ nghĩ đến nhiều chủ đề, nhưng nếu bạn ở cùng với người mà bạn tôn trọng, tôi nghĩ khả năng cao là, đầu tiên hết, bạn muốn bày tỏ lòng biết ơn của mình.
Bạn hiểu ý tôi chứ? Khi thời gian ít ỏi, hầu hết chúng ta đều muốn bày tỏ lòng biết ơn—đặc biệt nếu không biết khi nào mình mới có cơ hội tiếp theo—để biểu đạt suy nghĩ và tình cảm của mình. Việc quan trọng nhất thì phải làm trước.
Ngày nay, tôi đã có thể nói với gia đình mình bất cứ điều gì tôi muốn. Thời gian là đồng minh của tôi. Đây là một thứ xa xỉ mà tôi vô cùng trân trọng.
Sách BẢY LẦN VẤP NGÃ, TÁM LẦN ĐỨNG LÊN