ẢO ẢNH THỊ GIÁC: Nếu nhìn vào khoảng màu trắng, ta sẽ thấy một cái ly, còn nếu nhìn vào khoảng màu đen thì ta sẽ thấy gương mặt nhìn nghiêng. (*)
Theo nhà tâm lý học Gregory, ảo giác sinh ra khi ta nhìn sự vật, và vô thức suy nghĩ về khoảng cách của mình với sự vật, đồng thời dựa trên khoảng cách đó để xác nhận độ lớn của đối tượng.
Ngoài ra, khi một người ngày càng đi xa khỏi vị trí của ta, nếu khoảng cách tăng lên gấp đôi thì độ lớn của người đó sẽ giảm xuống bằng một nửa, thế nhưng ta lại không có cảm giác rằng hình ảnh của người đó đã nhỏ đến như vậy.
Điều này là do thị giác của con người có khuynh hướng cân bằng nội môi, nghĩa là cố gắng nhận biết sự vật một cách ổn định để xác nhận nó vẫn là cùng một đối tượng.
Nói cách khác, thứ mà chúng ta nhận biết không phải là “thứ được phản chiếu trong mắt”. Ngay từ ban đầu, chúng ta đã cố gắng nhận thức đối tượng dựa trên những gì mà mình đã biết.
Các chuyên gia lý giải, ảo ảnh thị giác cho thấy con người có xu hướng tự chọn những gì mình có thể nhìn. Dựa trên các dữ liệu, tự não bộ sẽ chọn xem mình nên nhìn bức hình như thế nào. Giống như ở hiện tượng “Lọ hoa Rubin”, nếu ban đầu bạn nhìn nhận đó là mặt người, sẽ rất khó để nhìn ra lọ hoa.
Tuy nhiên cũng có những “não bộ” có khả năng nhìn thấy 2 hình ảnh trong cùng một bức hình, nhưng sẽ có một hình "trội" hơn dựa trên những trải nghiệm và suy nghĩ trong quá khứ.
(*): Ảo ảnh thị giác Lọ hoa Rubin được phát hiện vào năm 1915 bởi nhà tâm lý Edgar Rubin.


0 Nhận xét