Thất Vọng Trước Để Khỏi Thất Vọng Sau




Đây là một cơ chế tự vệ nằm trong bản năng của con người, nghe có vẻ tiêu cực và phi logic, nhưng quả thực vậy.
Có phải rằng trước khi định thực hiện một điều gì đó, phản xạ đầu tiên của chúng ta là vẽ ra trước những kết quả có thể xảy đến? Mà thường sẽ là những kết quả không mấy tốt đẹp, ta sẽ luôn đặt trước cho mình về những điều tệ hại nhất.
Kỳ thực động thái ấy là cách để chúng ta bảo vệ mình trước nỗi thất vọng trong trường hợp nó thực sự xảy ra, để bản thân tránh khỏi bị đả kích quá mạnh.
Nhưng có một điều rằng, chính những suy nghĩ như vậy đang ảnh hưởng tới tâm lý và hành động của chúng ta cực kỳ lớn, nó sẽ ngăn chúng ta khỏi việc đạt được những mục tiêu mình muốn. Và ngay cả khi đã tự cho mình trải qua cảm giác thất bại, xấu hổ đó rồi từ bỏ mục tiêu của mình, chúng ta quả thực càng chẳng thể thoát ra được nỗi ám ảnh về thất bại đó, ngược lại còn mang thêm một cảm xúc khác, đó là sự không cam tâm và bất lực.
Trong trường hợp này, nếu đã cho mình trải nghiệm cảm giác thất bại ê chề ấy, vậy thì tại sao không để mình trải qua khi thất bại thực sự xảy ra|?
Nói vậy có nghĩa là, chúng ta chỉ đang dự đoán về một khả năng trong vô vàn những khả năng sẽ xảy ra, chúng ta không hề biết trước được tương lai. Việc đầu hàng quá sớm chỉ giải quyết tạm thời nỗi bất định nhưng chúng ta sẽ không bao giờ biết được bản thân có thể làm được những gì, và bên cạnh khả năng thất bại vẫn luôn tồn tại khả năng thành công. Ta thực sự không cần ép bản thân phải sống trong trạng thái lo âu và bất an như vậy, những suy nghĩ ấy sẽ khiến ta thực sự hao mòn và ngày càng trở nên nhụt chí.
Ở đây lấy trích dẫn một đoạn trong cuốn sách Không Thể Ngừng Suy Nghĩ của nhà trị liệu tâm lý Nancy Colier:
“Hãy nhớ rằng bạn đang viết câu chuyện của cuộc đời mình tại thời điểm này. Suy nghĩ gặt hành động. Thay vì vẽ ra một thất bại theo tưởng tượng, chúng ta phải tự nhắc nhở bản thân, chúng ta không biết và thực sự không ai biết điều gì sẽ xảy ra trong tương lai. Ở một câu chuyện còn trong phôi, việc hữu ích nhất khi đối mặt với những điều mông lung là xuất hiện trong niềm vinh dự, nỗ lực hết mình, trở thành phiên bản mong muốn, và lấy can đảm để trải nghiệm phiền muộn. Chúng ta có thể sống trong sự bất định mà không cần một lời đáp hư vô.”
Bạn đã bao giờ tự hỏi mình, là mình sẽ thất bại, hay thực sự chỉ là bản thân đang nghĩ quá nhiều?