
Từ khi còn bé xíu, Jeff đã thích tập thể thao một mình. Cậu thường một mình rê bóng đá hoặc bắt bóng chày. Tác động của endorphin thật thú vị, nhưng trên hết, Jeff thích thời gian một mình đó. Lớn lên ở một thị trấn nhỏ bên ngoài Albany, New York, Jeff thích hầu hết các môn thể thao, rất giỏi bóng đá, nhưng cho đến khi bắt đầu chơi bóng vợt thì có điều gì đó bên trong cậu mới thực sự ăn khớp. Cậu sinh ra để chơi bóng vợt.
Tuy nhiên, tập chơi khi đã 13 tuổi, Jeff có một số việc cần làm nếu muốn bắt kịp. Một số bạn cùng trang lứa đã nắm vững cách dùng gậy để bắt và ném với cả tay trái lẫn tay phải. Cậu cần theo kịp các bạn—có lẽ còn phải vượt qua họ nữa.
Jeff bắt đầu luyện tập mỗi ngày. Cậu thường chạy đến trường tiểu học cũ, đứng trước một bức tường bê tông trống trải, tự ném banh cho mình hàng trăm, thậm chí hàng ngàn lần mỗi ngày. Kĩ năng và lòng tự tin của cậu bắt đầu đơm hoa kết trái. Jeff có cảm giác là mình đang làm việc chăm chỉ hơn bất cứ đối thủ nào, và điều đó cho cậu một lợi thế. Đến đầu năm cấp ba, Jeff lập kỉ lục trường về điểm ghi được trong một mùa bóng. Trong năm cuối cấp, cậu nhận được danh hiệu All-American (tiêu biểu nước Mĩ), một trong những vinh dự cao quý nhất dành cho một cầu thủ trường cấp ba.
Năm sau, Jeff ghi danh vào West Point, một học viện quân sự với khóa học dài 4 năm nổi tiếng là huấn luyện nghiêm khắc. Ở đó, nhiệt huyết của cậu với bóng vợt lại càng tăng. Các buổi tập dài 2-3 giờ là khoảng thời gian giải trí rất được hoan nghênh trong cuộc sống khắc nghiệt của một học viên trường sĩ quan. Jeff thường dành thêm thời gian tự rèn luyện sau các buổi tập chính thức. Suốt năm học thứ 3, Jeff làm việc với một nhà tâm lí học West Point chuyên giúp vận động viên cải thiện thành tích. Cậu ngạc nhiên nhận ra ngành tâm lí học cũng hấp dẫn vô cùng. Có rất nhiều điều để học về năng lực tư duy tích cực, tầm quan trọng của việc đặt ra mục tiêu, và cách giữ bình tĩnh để chơi tốt dưới áp lực.
Điều thực sự khiến Jeff chú ý là một kĩ thuật gọi là hình dung (visualization). Kĩ thuật này đòi hỏi phải im lặng tập trung và tưởng tượng: Trong đầu, Jeff thường hình dung những gì cậu hi vọng sẽ xảy ra trên sân cỏ. Khi ở trong văn phòng nhà tâm lí học, Jeff thường xem các đoạn phim hay nhất các trận đấu của chính mình và tưởng tượng mình đang chơi hay nhất một lần nữa.
Trước các trận đấu lớn, Jeff và trợ lí huấn luyện viên thường xem video đối thủ để hiểu rõ hơn cách họ chơi. Jeff tìm kiếm các lỗ hổng trong kế hoạch phòng thủ của họ, hoặc các thói quen xấu ở các cầu thủ, sau đó tưởng tượng mình đang khai thác, vượt qua các điểm yếu đó để ghi bàn hoặc hỗ trợ cho đồng đội ghi bàn. Ngay trước các trận đấu, trong khi một số đồng đội hò hét để chuẩn bị tinh thần, Jeff thường lặng lẽ mang tai nghe, ngồi một mình, và bắt đầu hình dung. Cậu thường hồi tưởng các đoạn chơi hay đã qua, và trong tâm tưởng cậu đã chạy xuyên qua hàng phòng ngự của đối thủ, hết lần này đến lần khác. Hai năm cuối ở đại học, khi đã nắm vững kĩ thuật hình dung, là những năm tốt nhất sự nghiệp vận động viên của Jeff. Cậu hai lần được danh hiệu All-American và phá kỉ lục West Point về số lần hỗ trợ đồng đội ghi bàn trong một mùa đấu.
Trích sách TRẦM LẶNG của SUSAN CAIN

0 Nhận xét