THIÊN TÀI BÊN TRÁI KẺ ĐIÊN BÊN PHẢI - GIẤC MỘNG CỦA KẺ ĐIÊN HAY TÂM SỰ CỦA THIÊN TÀI?




Mỗi người có một thú vui tao nhã khác nhau.
Có người đọc sách, có người du lịch, có người chạy bộ, có người gái trai, ăn uống nhậu nhẹt.
Cao Minh có thú vui tao nhã là thích nghe kể chuyện.
Cơ mà hắn không thích những câu chuyện "bình thường" của những người "bình thường"
Thế là hắn đến nơi dành cho người không bình thường, lắng nghe những câu chuyện của những con người được cho là mắc bệnh ở đó.
Đó cũng là nguồn nguyên liệu thô cho cuốn sách "Thiên tài bên trái, kẻ điên bên phải"
Dĩ nhiên là được lưu lại trong sách không phải là những kẻ điên thông thường, trong nhiều năm Cao Minh đã gặp quá nhiều bệnh nhân, những câu chuyện bình thường, không kết cấu, không ấn tượng thì chắc chắn là không có trong sách.
Kẻ điên trong sách, tư duy logic rành mạch, trí tuệ phần lớn đều cao hơn trung bình, thế giới quan lệch lạc so với "thông thường", nhưng niềm tin mạnh mẽ, cộng với sự thông minh và lý luận vững chắc của họ có thể làm lay động những điều "thông thường" mà chúng ta vẫn tin tưởng.
"Tất cả những người rất giỏi đều có hệ thống tư duy của riêng mình, rất hoàn chỉnh và chặt chẽ. Bạn biết không, có được hệ thống tư duy như vậy không hề đơn giản mà phải thông qua rất nhiều lần tư duy nghiêm ngặt và vô số lần phản bác rồi kiến tạo. Vẫn chưa hết, nguyên nhân chủ yếu khiến người giỏi rất ít, người nghĩ suông rất nhiều là ở tính ứng dụng. Không biết ứng dụng cũng giống một người nắm chìa khoá trong tay nhưng không biết sử dụng. Đây thực sự là một việc đáng tiếc."
"Đối với những điều chưa biết, tôi không ủng hộ việc dễ dàng dùng những điều đã biết để phủ định điều chưa biết, hay lập tức phủ định dù chưa thật sự suy nghĩ thấu đáo. Rập khuôn và thô lỗ cũng rất tồi tệ. Đối diện với những điều chưa biết không cần sợ hãi, phải học cách tôn trọng sự tồn tại của chúng. Đó cũng là sự tôn trọng đối với sự tồn tại của bản thân. Cho bản thân một cơ hội thử tìm hiểu, phân tích, như vậy mới có khả năng tư duy và khám phá"
Góc nhìn của họ cực kỳ thú vị, và luôn làm người đọc phải suy ngẫm. Đọc để thấy ranh giới giữa thiên tài và kẻ điên, giữa tâm thần và bình thường nó chỉ mỏng manh như tờ giấy.
Và đừng cố bước qua.